tháng 9 2025


Dòng sông đi qua xóm làng heo hút. Những bến bờ hiu quạnh, lác đác những bụi lau thưa. Ðêm trăng sáng, nước chấp chới ánh trăng, cả một vùng sông màu trắng bạc, thấy mênh mang một nỗi buồn. Bầu trời đêm thăm thẳm, cô độc một vầng trăng. Cả những đốm sao nhấp nháy thường nhật cũng lặng trốn mất rồi. Chẳng hiểu sao cứ mỗi lần ngắm vầng trăng mười sáu ấy, tôi lại hay nghĩ ngợi về sự cô đơn của con người. Trăng đẹp quá mà sao lặng lẽ quá! Trăng vung vãi khắp nơi ánh sáng của mình, rồi trăng sẽ lại ra đi mất hút ở chân trời.

Tôi thẫn thờ đi dọc triền sông, trên những bờ cỏ đẩm ướt. Tôi cũng chẳng biết là nước sông hay ánh trăng đã làm cỏ ướt, chỉ thấy những giọt lóng lánh vỡ tan dưới gót chân mình, thấm lạnh. Ðầu kia, dưới tán một cây sung, là cái chòi tranh đơn độc của “Bà Tiên”. Người đà bà sống dưới căn chòi ấy cũng lặng lẽ và cuốn hút như vầng trăng vậy. Có lẽ bà đã già lắm rồi, mái tóc đã bạc trắng và vầng trán đã nhiều nếp nhăn. Không ai biết tên của bà, chỉ bằng vào cái dáng đi thanh thoát nhẹ nhàng của bà, cái tính tình hiền dịu dễ mến của bà, người ta đã gọi bà là “Bà Tiên”, chẳng biết tự bao giờ. Những đêm trăng, tôi thích đến chỗ bà trò chuyện, nuôi lớn ước mơ của mình bằng những câu chuyện cổ tích. Bà sống lặng lẽ, ít tiếp xúc với mọi người, nhưng đặc biệt rất thích những đứa học trò. Ðối với bọn trẻ chúng tôi, bà kể chuyện say sưa. Giọng kể của bà thật hấp dẫn, lôi cuốn đến nỗi có nhiều câu chuyện tôi nghe đã thuộc làu mà vẫn cứ mê mẫn. Một đôi khi cao hứng bà còn nhắc về những kỷ niệm đẹp đẽ của một thời tuổi trẻ của bà. Những lúc ấy, khuôn mặt bà sáng lên, thấm đẫm ánh trăng, tưởng như vầng trăng đã rơi xuống mắt bà lóng lánh. Tôi cứ mường tượng như ngày xưa, bà đã từng là một cô giáo, không chỉ bởi tầm hiểu biết rất rộng của bà, mà ở cả phong thái của bà nữa.

Ðến gần cái chòi tranh của “Bà Tiên”, tôi hơi ngạc nhiên vì sao hôm nay nó im vắng thế? Chỉ có chút ánh sáng leo lét của ngọn đèn dầu lọt qua khe cửa. Có lẽ “Bà Tiên” hôm nay bị mệt, không ra ngắm trăng như mọi bữa. Tự nhiên tôi cảm thấy buồn và hụt hẫng như vừa mất đi cái gì mà mình cũng không rõ. Mà nào có phải riêng tôi, những cành lá sung cũng rũ xuống, lặng buồn, chấp chới một màu trắng ảm đạm. Chẳng hiểu sao khung cảnh nơi đây cứ mang mãi một nét buồn man mát bâng khuâng.

Có bàn tay ai đó đặt nhẹ lên vai tôi. Tôi quay lại, giật mình thảng thốt. Một người đàng ông trung niên đứng sau lưng tôi tự bao giờ. Tôi đã định la lên, nhưng nụ cười hiền lành của ông ta như đã xóa tan sự ngỡ vực trong tôi. Tôi ấp úng:

- Ông là...

Ông ấy cười xòa:

- Là người chứ không phải là ma đâu!

Rồi ông vỗ nhẹ lên vai tôi thật thân mật.

- Hôm nay, bà bị mệt. Hãy để bà nghỉ. Chú cháu mình ra bờ sông nói chuyện.

Tôi riu ríu bước theo ông. Người đàn ông này chắc là có liên quan rất mật thiết với “Bà Tiên”. Có lẽ hôm nay, mình được biết thêm đôi điều về bà.

Chúng tôi ngồi xuống ở bờ cỏ sát mép nước. Ðêm thật yên tĩnh. Gió từ mặt sông đưa lên mát rượi, ngai ngái một mùi hương cỏ dại. Tôi nhìn vầng trăng trôi nổi trên sông với một cảm xúc bồng bềnh khó tả. Giọng người đàn ông trầm ấm bến tai:

- Chắc em ngạc nhiên lắm khi biết tôi là học trò cũ của cô giáo? Cô muốn giấu kín tung tích của mình, điều ấy cũng có lý do. Nhưng hẳn mọi người cũng phần nào nhận ra khi gọi cô là “Bà Tiên”.

- Vâng, bà ấy thật hiền dịu, dễ mến...

Dường như vầng trăng đang trôi trên dòng sông ký ức. Ðêm nay tôi được nghe câu chuyện của một người học trò về cô giáo của mình.


 


... Hồi ấy, chú đang học năm cuối bậc trung học. Tuổi trẻ bồng bột cộng bới sự ỷ lại vào một gia cảnh sung túc đã biến chú thành một đứa học trò ngổ ngáo, ương ngạnh. Hầu như chú chẳng để tâm mấy đến việc học hành mà chỉ lo nghĩ đến những trò vui chơi nghịch phá. Năm ấy cô Tâm mới ra trường, còn rất trẻ. Buổi đầu tiên cô đến lớp, nhìn nét mặt còn rất ngượng ngùng e ấp với giọng nói hãy còn run run của cô, chú nghĩ ngay đến những trò đùa tai quái với bà cô còn “mới toanh” này. Chú ngước nhìn cô với một thái độ khinh khỉnh, mỗi lần cô liếc về phía chú. “Tôi mới bắt đầu sự nghiệp dạy học của mình. Chắc rằng sẽ có nhiều thiếu sót và vấp váp trong cách diễn đạt, mong các em thông cảm. Tôi sẽ cố gắng khắc phục dần”. Ðó là những lời chân tình của cô trong tiết học đầu tiên, nhưng lúc ấy, chú nào đâu có để ý tới. Chú chỉ chờ những lúc cô lúng túng, nhầm lẫn để phá lên cười. Những đứa bạn trong đám “quậy phá” của chú cũng lập tức hưởng ứng theo. Cô thoáng đỏ mặt nhưng cố gắng lấy lại bình tĩnh để tiếp tục giảng bài. Có lần cả lớp còn nhao nhao không dứt về một sơ sót nhỏ của cô, mặc cho cô cứ gõ mãi cây thước lên bàn và nói như van xin: “Các em yên lặng giùm cô. Có điều gì các em hãy đứng lên phát biểu từng người”. Chẳng ai chịu nghe cô cả. Chán nản, cô buông phấn, bỏ lớp về văn phòng. Chúng tôi sung sướng thu dọn sách vở ra về, không hề biết rằng, nơi một góc văn phòng trường, cô đang ngồi thẫn thờ với những giọt nước mắt lăn dài trên má. Biết gia cảnh cô rất nghèo, đi dạy với một chiếc xe đạp cọc cạch cũ kỹ, chú còn nghĩ ra những trò đùa táo tợn hơn. Một lần, chú lén xả xẹp lốp xe của cô. Vậy là giữa trưa đứng bóng cô phải dắt chiếc xe đạp cà tàng của mình đi bộ cả đoạn đường dài. Chú còn cố ý lái chiếc Honda 67 còn láng bóng của mình lượn qua lượn lại trước mặt cô để chọc tức. Chỉ thấy cô nhìn theo và khe khẽ lắc đầu. Lại có lần chú lén bỏ vào xách cô cả một ổ chuột con còn đỏ hỏn. Khi giở xách lấy giáo án, cô chỉ kịp hét lên một tiếng rồi ngất xỉu luôn.

Trong lúc cả lớp chộn rộn đưa cô đi cấp cứu thì chú thản nhiên đứng nhìn, cảm thấy thích thú với trò nghịch của mình. Sau lần ấy nhà trường yêu cầu cô truy tìm thủ phạm để đưa ra Hội đồng kỷ luật. Cô đã nhìn chú rất lâu với ánh mắt dò xét, nghi ngờ.

Nhưng rồi cô đã bỏ qua luôn, không nhắc nhở gì đến chuyện ấy nữa. Vậy mà chú chẳng hề hối hận. Trái lại, chú cho rằng cô ngấm ngần “trả thù” mình khi cô cứ thường xuyên kiểm tra bài vở của chú. Những lần ấy, cô vẫn nhìn chú với ánh mắt đầm ấm chân tình: “Em quên năm nay là năm thi sao? Em không hề nghĩ đến tương lai của mình à?” Trời ơi, cô đúng là còn quá non trẻ, cô đâu biết rằng ba má chú có đủ tiền tài và thế lực để lo cho chú một chỗ đứng ngon lành. Sự ỷ lại đã làm chú trở nên hợm hĩnh như vậy.

Khi cô hỏi chú: “Sao chẳng bao giờ em chịu học bài?” Chú đã khinh khỉnh trả lời: “Em chẳng cần phải học làm gì cho mệt!” Cô buồn buồn nhìn chú lắc đầu: “Kiến thức bao giờ cũng cần em ạ. Dù sau này có làm gì em cũng sẽ cảm thấy lúng túng vì thiếu hiểu biết”. Mặc cho cô kiên nhẫn khuyên nhủ, thuyết phục bằng cả một tấm lòng nhân hậu, chú vẫn phớt lờ. Ðiều tất yếu phải đến là cuối năm học chú không đủ điểm để được xét thi tốt nghiệp. Trong khi ba chú lo chạy chọt nâng điểm chú thì cô lại dứt khoát không đồng ý. Cô bảo: “Ở lại học thêm một năm đối với em cũng không muộn màng gì. Còn để cho em vào đời với những lỗ hổng kiến thức như thế lại càng nguy hiểm hơn”. Lúc ấy chú hận cô ghê lắm. Chú cho rằng cô quá cao ngạo và nhỏ nhen. Chú rắp tâm “sẽ cho cô biết tay”. Vậy là chú xúi ba chú dùng ảnh hưởng của mình làm áp lực đổi cô đi xa. Ba chú đang lúc bị chạm tự ái vì lần đầu tiên có người không chịu nghe theo lời ông, lại quá nuông chìu con cái, đã làm mọi cách “tống cô đi cho khuất mắt” theo lời của chú. Cuối cùng thì chú cũng đạt được mục đích của mình: Cô đã phải chuyển đến dạy ở một trường xa lắc xa lơ ở tận một miền quê heo hút. Lẽ ra chú đã hoàn toàn thỏa mãn với thành công của mình, nếu không có bức thơ cô để lại sau đó:

“... Cô biết rằng em vẫn còn rất ghét cô. Cũng bởi vì cô đã quá quan tâm đến em, mong em tiến bộ. Cô lấy làm tiếc cho em vì cô biết em rất thông minh và năng nổ, nhưng lại quá ỷ lại và thiếu suy nghĩ. Dù đi xa, nhưng cô vẫn hằng ước mong em sẽ có lúc hồi tâm và biết tìm ra con đường đi đúng đắn nhất của mình. Ðược như vậy cô sẽ rất mừng...”

Chú đọc bức thư mà lòng chợt xao động. Có cái gì đó như niềm ân hận đang trỗi dậy từ trong tiềm thức. Vậy ra mình đã hiểu lầm...



Người đàn ông ném một hòn sỏi xuống dòng sông. Ánh trăng tỏa ra trên mặt nước, vỡ tan thành từng mảnh nhỏ.

- Vậy đó. Cô đi mà chẳng mang theo một chút bất mãn hay chán nản. Nhiều năm sau chú được nghe cô là một giáo viên dạy giỏi nổi tiếng và rất nhân hậu ở cái ngôi trường hẻo lánh ấy. Còn chú, từ nỗi niềm ân hận đã vượt qua được bậc học phổ thông và những năm đại học để có một chỗ đứng vững chắc trong xã hội. Chú mong có ngày sẽ tìm đến thăm cô để xin lỗi cô và khoe với cô những thành quả của mình ...

- Nhưng rồi sao cô lại về sống âm thầm ở đây?

- Ừ, cô lại tiếp tục đi từ ngôi trường này đến ngôi trường khác để gieo tấm lòng nhân hậu của mình. Rồi khi không còn đủ sức nữa, cô đã lui về trong âm thầm lặng lẽ...

Tôi chợt nhìn lên vầng trăng, buột miệng:

- Như vầng trăng vậy...

- Phải, như một vầng trăng...

Tôi nhìn ánh trăng bàng bạc khắp nơi, lòng dậy lên một niềm cảm xúc bâng khuâng. Vần trăng đang trôi... Hôm nay có một người học trò cũ về thăm cô. Còn bao nhiêu người học trò nữa mà cô hết lòng thương yêu, dạy dỗ, có bao giờ nhớ đến cô không?

Vầng trăng vẫn đang trôi... xa dần... xa dần, trong lặng lẽ, cô đơn...


I/ Ảo ảnh

“Anh đưa em theo với, cầm tay em và đưa lối, đến nơi đâu em có thể bên anh trọn đời. Nơi thương yêu không phôi phai, được bên nhau mỗi sớm mai. Quá xa xôi không, anh ơi... “


Giai điệu da diết và sầu buồn của bản ballad ngân trong tôi, nhẹ tênh và dễ dàng tan biến như làn sương khói. Nhưng dư âm của nó hồ vẫn vậy, như mọi lần tôi nghe, đầy ám ảnh. Tôi tháo chiếc mp4 và nhìn sang anh. Anh vẫn ngồi ấy, bất động. Đôi hàng mi rợp nỗi buồn và ánh mắt vô hồn như đâm xuyên qua cửa kính xe, xoáy vào một vùng tối mờ mịt và vô định ngoài kia. 

Trời đêm.

Chiếc xe bus vẫn chạy êm trên đường. Khách trên xe thưa vắng nên không khí gần như tĩnh mịch. Chuyến xe này tôi biết sẽ chạy về phòng trọ của anh, chàng sinh viên kiến trúc năm ba với những dự định, hoài vão và niềm tin mãnh liệt của tuổi trẻ, Tôi yêu anh cũng vì lẽ ấy, vì nghị lực, vì niềm mơ ước và tất cả những gì nghiêm túc nhất anh dành cho đam mê, cho cả tình yêu. Chúng tôi gặp, quen và yêu nhau nhẹ nhàng như một làn gió đầu thu, đến nỗi chính cả hai đã không nhận ra trái tim thuộc về nhau tự bao giờ. Dẫu anh thâm trầm và chín chắn, còn tôi lại trẻ con, hiếu thắng và đầy cao ngạo. Nhưng anh bảo, trái tim vẫn tự ghép đôi hai mảnh ghép trái ngược và sự thật thì nam châm trái dấu mới hút nhau. Tôi vẫn thường phản bác và công kích lại mọi lí lẽ nơi anh, duy chỉ điêu này thì chun mũi và cười toe... Mà cũng bởi anh luôn nhún nhường và cư xử như tôi còn dại dột, cần chăm sóc và bảo vệ, nên chúng tôi đã chưa một lần giận dỗi hay to tiếng, cho đến một ngày...

Anh xuống xe ở trạm kế tiếp, tôi hơi ngạc nhiên vì đây hẳn chưa đến chỗ anh trọ. Có lẽ anh muốn đi bộ để hít thở không khí buổi đêm, một đêm cuối đông lạnh gai người. Tôi vẫn đi theo anh như cả ngày nay đã vậy. Hôm nay anh không đến trường mà lang thang trên những con phố, dừng lại ở Café Phong trần, rồi tấp vào một tiệm trà sữa. Tôi nghẹn lòng nhận ra đó là những nơi chúng tôi từng hẹn hò. Đi sau anh, trên vỉa hè đêm im lìm và quạnh vắng, nhìn dáng anh mỏi mệt như kẻ cô độc lạc lõng giữa thế gian, tim tôi quặn thắt. Tôi chỉ muốn vươn tay tới mà chạm vào tấm lưng dài rộng ấy, chỉ muốn ôm chặt tay anh và huyên thuyên đủ chuyện như mọi lần. Nhưng tay với tới, gần quá rồi mà tôi không thể chạm vào... Anh rất thật mà sao chỉ như là ảo ảnh?? Tôi muốn mở lời gọi tên anh, muốn anh biết mình đang ở ngay nơi đây. Tôi muốn nói câu xin lỗi dù chưa từng làm vậy, muốn anh quay lại nhìn tôi và ôm tôi thật chặt vào lòng... Nhưng tôi bất lực...

Anh rất thật mà sao chỉ như là ảo ảnh...


II/ Thiên sứ trắng

Phòng trọ của anh bừa bộn, ngột ngạt và xám xịt. Khung cửa sổ đóng chặt như đã lâu. Vỏ bia, rượu lăn lóc dưới sàn . Tàn thuốc lá vương vãi. Không khí đặc quánh mùi cồn và mùi khói thuốc. Sao anh lại trở nên như vậy? Anh đã từng là một người đàn ông ngăn nắp, gọn gàng và đặt rất nhiều qui tắc cho chính mình. Anh vẫn thường gõ đầu tôi vì tội ở dơ và ném đồ đạc bừa bãi. Nhưng tôi chẳng mảy may nghĩ ngợi việc phải thay đổi thói quen và nếp sống, bởi anh sẽ chính tay dọn những thứ tôi bày ra. Tôi quen việc được anh nuông chiều.

12h đêm.

Dưới ánh sáng trắng lạnh lẽo của đèn tường, anh vẫn ngồi ấy, hai tay buông thõng như bất lực và muốn buông xuôi tất cả. Tôi thấy tim đau nhói khi nhận ra anh mỏi mệt, tiều tụy và xanh xao rất nhiều. Đôi mắt dưới hàng mi rậm ấy đã từng nhìn tôi cười ấm áp, lúc này lại như vô hồn, hướng đi những tia nhìn xa xăm Dưới đáy võng mạc là hình ảnh tấm ảnh đặt trong khung gỗ trên mặt bàn phía đối diện. Tôi lặng lẽ tiến lại, cảm như cơ thể mình di chuyển nhanh và nhẹ tới mức không làm khối không khí xao động dù rất mỏng.. Những ngón tay trắng nhợt chạm lên mép khung ảnh, là tấm ảnh tôi và anh chụp trong đêm Valentine năm ngoái, trên bờ Hồ Tây.

Là một đêm tình nhân rét ngọt và đẫm hơi sương. Ngồi trên bãi cỏ rộng, tôi dựa
đầu vào vai anh, phóng tầm mắt nhìn ra mặt hồ xanh thẫm phẳng lặng như tờ. Thảng khi, một làn gió ùa tới làm những làn khối mỏng bốc lên và nhanh tan vào không gian buốt lạnh. Lạnh. Nhưng ở bên anh vẫn ấm lạ. Tôi ngốc nghếch hỏi anh rằng, có khi nào tôi và anh sẽ xa rời... Anh chỉ cười, gõ nhẹ lên trán tôi và bảo tất cả đã là định mệnh. Tôi đã tin anh, tin vào thứ gọi là định mệnh ấy. Nhưng định mệnh có bao giờ là lối đi trải hoa hồng.

***

Ngày thứ ba tôi quanh quẩn nơi phòng trọ của anh, có một cô gái xuất hiện. Khi ấy anh đang ngủ gục trên bàn sau cơn sau mèm tối qua. Tôi đã muốn ngăn anh, đừng rượu, đừng tự hành hạ bản thân mình, nhưng tôi vẫn bất lực. Tôi ghét sự bất lực ấy, tôi ghét chính bản thân mình. Và ghét anh, vì anh làm tôi đau lòng,
Cô gái ấy dường như tôi đã thấy ở đâu rồi nhưng chưa thể nhớ ra. Một cô gái có gương mặt hiền và chiếc răng khểnh duyên. Cô có thể là một người bạn cùng lớp nhận ra sự vắng mặt liên tục của anh nên đã tới thăm. Cô lặng lẽ dọn lại những vỏ rượu, những bao thuốc lá và quần áo bẩn quăng vãi. Cô vào bếp hì hụi và chốc lát tôi đã nghe mùi canh cá thơm ngọt. Sao cô biết anh thích canh cá? Và sao cô cư xử như một người có trách nhiệm với anh? Trong tôi nhen lên một cảm giác khó chịu.

Tôi nhớ mình đã từng muốn biết anh yêu tôi nhiều thế nào bằng cách của một đứa trẻ. Tôi nhờ tên bạn lai mình, lướt qua chỗ anh và hai đứa cười đùa như một cặp gà bông. Phải, tôi đợi anh ghen. Nhưng một lần, hai lần, rồi ba lần,anh vẫn chẳng hỏi tôi lời nào, thay vào vẫn là sự quan tâm thường nhật. Tôi khó chịu, suy đoán, giận dỗi. Nhưng lại không thể làm gì. Và có lẽ lúc này tôi đang cảm nhận lại những gì anh đã cảm nhận.

Anh tỉnh giấc và nhận ra sự bất thường trong căn phòng mình. Trông anh bối rối, hốt hoảng và hình như còn hi vọng. Cho đến lúc anh nhận thấy sự có mặt của cô gái ấy, anh từ sững sờ, đến hụt hẫng, rồi lại trở về là kẻ mất hồn.

Bằng đôi tay của cô gái răng khểnh, cửa sổ phòng trọ mở toang, làm nắng đột ngột dội vào tràn ngập căn phòng, xua đi những ngột ngạt, u ám. Tôi cũng đã có lần cố hết sức đẩy cánh cửa nhưng rồi chỉ lắc đầu ngao ngán. Trong làn nắng buổi sớm ấm áp và trong trẻo, bên cửa sổ, cô gái ấy nở một nụ cười nhìn về phía anh, một nụ cười dịu dàng như gió ban mai. Hơi chạnh lòng khi nhìn nụ cười ấy, tôi vẫn nép ở một góc quan sát mọi việc.

Cô gái mở một bản nhạc piano không lời, lại là loại anh thích. Tôi cảm nhận rõ mọi thứ trong căn phòng này đang ấm hơn, ngọt ngào và bình yên hơn bởi sự có mặt của cô. Nhưng mọi nỗ lực của cô vẫn không làm anh cười...

Anh như đang rơi, một cú rơi chóng mặt. Giữ anh lại và kéo anh lên quan trọng với tôi hơn việc cô gái kia là ai. Nhưng tôi chấp nhận cô gái cho tới khi cô làm tôi bật dựng lên và miệng rít một tiếng khó chịu.

Cô ta đang ném đi những gì thuộc về tôi trong căn phòng! Khung ảnh, những quyển sách, tấm khăn rửa mặt,... Tôi lao về phía anh và hét lên rằng ngăn cô ta lại. Anh lao vụt qua tôi và dường như đang giận điên. Một cuộc to tiếng diễn ra, căng thẳng và đầy phẫn nộ, nhưng không hề đụng chạm tay chân. Cô gái kia vẻ như còn giận dữ hơn cả anh:

- Anh còn muốn tự hành hạ tới bao giờ? Anh tuyệt vọng có thể làm mọi thứ thay đổi? Có thể khiến người đó trở lại bên anh? Có thể trở về quá khứ để làm lại??

Cô gái bỗng túm lấy cổ áo anh, lay mạnh:

- Tỉnh lại! Tỉnh lại đi! Anh cần sống tiếp vì tất cả còn chờ đợi anh phía trước! Anh phải quên tất cả để sống tiếp, sống cho hiện tại và tương lai! Anh phải quên! Anh phải quên bằng mọi giá!!

Tôi chết sững, đầu óc tôi quay cuồng. Anh sẽ quên tôi, sẽ vứt bỏ tất cả như ném những đồ kia?

- Vì anh còn em! Vì em cần anh! Vì em vẫn yêu anh vô cùng!!!

Những giọt nước ướt nhòe trên mi mắt ấy. Và cô gái ôm chầm lấy anh của tôi, tiếng nức nở xé lòng. Tôi nhìn anh trân trân... Anh bất
động. Và lặng im.

Tôi lùi dần, lùi dần... Xuyên qua bức tường, tôi lao ra ngoài như một cơn gió dữ. Nỗi ghen tuông biến thành tất cả giận dữ và phẫn nộ. Tạo sao anh có thể làm thế với tôi? Tại sao anh có thể??

Tôi lao ra đường và dừng khựng nơi mép đường. Bàng hoàng.

Trước mắt tôi, một cô gái đang nằm sóng soài giữa con đường trắng toát. Máu loang ra, đỏ thẫm... Tiếng còi xe rú inh ỏi. Và trên cao kia... rất nhiều thiên sứ.


III/ Tôi của một tháng trước

Tôi hẹn anh một cuộc hẹn ở Café Phong Trần nhưng anh không tới. Tôi không liên lạc được với anh, đợi quá một tiếng tôi quyết định trở về. Đang lo sợ đã có chuyện xảy ra với anh vì anh chưa bao giờ lỡ hẹn, tôi chợt bắt gặp anh đang trở một cô gái trên đường và đi lướt qua tôi. Chắc chắn đây không phải phép thử trẻ con như tôi đã làm nhưng tôi cũng không tin anh phản bội mình. Vì tôi hiểu anh, anh không phải người đàn ông hai lòng. Ngay đến khi anh nói đã ở trên thư viện suốt buổi chiều nên quên mất cuộc hẹn, tôi vẫn tin rằng anh nói dối vì có lí do. Dẫu vậy, tôi đương nhiên không thể để vụ này qua yên bình. Ít nhất tôi phải phạt anh vì dám lỡ hẹn và dám nói dối.

Mặc cho anh nói rằng dạo này nhiều việc làm anh mỏi mệt và mất phương hướng. Tôi vẫn cố xếp một cuộc hẹn buộc anh phải đến. Nhưng tôi tắt điện thoại và cho anh leo cây. Rồi tôi cố tình ngồi sau xe tên bạn đi vụt qua anh khi anh trên đường về. Thật thú vị khi nghĩ mình đã có thể trả đũa. Nhưng tôi hoàn toàn không ngờ mọi việc lại trở nên nghiêm trọng. Tôi với anh lần đầu cãi nhau một trận dữ. Anh chưa một lần nổi nóng với tôi nên tôi cũng đoán bởi sự mỏi mệt và rối bời mà anh cư xử như vậy. Nhưng với bản tính ngang ngược, không bao giờ chịu nhận sai, mà quả thật tôi không hề sai = =`, tôi dùng mọi lí lẽ công kích anh. Có thể thấy mọi việc đi quá giới hạn, anh dịu giọng, bình tĩnh lại và bảo hãy dừng ở đây để cả hai có thời gian suy nghĩ, trấn tĩnh trước khi dẫn tới đổ vỡ. Nhẽ ra tôi nên đồng ý, nhẽ ra nên kìm nén tính khí cao ngạo của mình, nhưng tôi cao giọng mà phản pháo lại, rằng trừ khi anh nói rõ về thân phận của cô gái đi cùng anh ngày hôm ấy khiến anh bỏ cuộc hẹn với tôi, nếu không tôi với anh sẽ chấm dứt ngay tại đây. Anh im lặng, sự im lặng luôn làm tôi phát điên. Đến lúc suy nghĩ đủ tỉnh táo nhất, anh trả lời rằng đó chỉ là một người bạn và anh xin lỗi đã nói dối, chỉ vì sợ tôi hiểu nhầm. Chắc chắn khi ấy tôi đã tin anh, tôi luôn dễ dàng tin anh, chỉ có điều tôi bất phục bởi vẫn thấy mình thiệt thòi. Nhưng đúng lúc, như có một sự sắp đặt, như là một định mệnh, tôi vô tình làm rớt cuốn sổ nhật kí của anh từ trên bàn...

Những tấm hình trong cuốn sổ rơi vãi ra, những tấm hình chụp hai người yêu nhau, họ cười thật hạnh phúc. Là anh và cô gái ấy...

Tôi choáng váng. Tôi lao khỏi phòng anh mặc tất cả những lời van xin được giải thích. Tất cả những gì vững chãi trong tôi, niềm tin, tình yêu... vỡ vụn như những mảnh thủy tinh. Không ý thức, tôi chạy ra đường giữa dòng xe qua lại... và tôi thấy chiếc ô tô đang lao về phía mình.

Xung quanh tôi trắng toát và mịt mùng. Dường như tôi đã ngủ một giấc dài. Khi tỉnh lại, tôi thấy mình lửng lơ và cuốn vào những cơn gió...


IV/ Có khi nào rời xa

Cô gái rời khỏi phòng anh, hai hàng nước mắt lăn dài trên đôi má. Không phủ nhận, tôi đã cảm thấy chút hoan hỉ như mình là kẻ thắng trận. Tôi không thể để anh quên tôi dễ dàng như thế, tôi không thể chịu đựng được việc anh ở bên cô gái khác khi tôi còn ở đây. Tôi lại quanh quẩn bên anh và lang thang theo anh. Trông anh không còn mỏi mệt và xanh xao như trước nữa. Căn phòng trọ lại gọn gàng và ngăn nắp. Những món đồ thuộc về tôi vẫn nguyên chỗ của nó. Tôi ngỡ là mọi thứ trở lại như cũ, cho đến đến khi nhận ra điều bất thường.

Mỗi buổi chiều êm đềm với những vệt nắng xuyên qua khung cửa gỗ, anh tự pha hai cốc cacao nóng, món tôi
thích, một cho tôi và một cho anh. Anh ngồi nhâm nhi, nhìn cốc cacao phía đối diện và nói chuyện, như tôi đang ngồi ấy. Mỗi tối trước khi đi ngủ, anh gọi vào số tôi và trò chuyện như tôi đang lắng nghe. Ngay khi trong những cơn mơ dưới lòng đại dương sâu thẳm, tôi vẫn nghe tiếng anh gọi tên tôi, rất gần mà như rất xa... Là anh ảo tưởng hay cố tình tự tạo ra những ảo tưởng?

Tôi hồ nghi. Tôi rối trí. Và rồi tôi hoảng hốt. Tôi chạy lại bên anh, gọi thật to tên anh nhưng anh vẫn nhìn về hướng đối diện. Tôi như vô hình. Và bất lực. Tôi làm mọi cách để anh nhận ra sự có mặt của mình, ở ngay đây chứ không phải phía đối diện kia, chỉ trống rỗng. Nhưng tôi vẫn hoàn toàn bất lực. Tôi khóc thét. Hoảng loạn và tuyệt vọng.

Tôi buộc phải chấp nhận sự thực rằng tôi và anh đã thuộc về hai thế giới. Một sự thực nghiệt ngã mà tôi đã luôn cố tình phủ nhận.

Một chiều tàn, khi chiếc lá vàng cuối đông liệng qua khung cửa phòng anh trọ, mang gió tới thổi bay những trang nhật kí trên mặt bàn, tôi ngỡ ngàng nhìn những dòng chữ hiện lên đầy lo lắng và mỏi mệt
“Cô ấy trở lại. Người con gái tôi từng rất yêu và rất muốn bảo vệ đã trở lại. Nhưng tại sao lại là lúc này? Trong lúc tôi cần cô nhất, cô đã rời khỏi tôi. Cuộc sống tôi là địa ngục cho đến ngày tôi gặp em. Tôi đã ngỡ trái tim mình đóng băng, nhưng nó tan chảy trước em. Tôi yêu em nhiều hơn tất cả những gì tôi có thể tưởng tượng, vì nụ cười em cho trái tim tôi nắng ấm và bình yên. Nhưng. Cuộc đời vẫn có những con chữ “ nhưng” đầy oan nghiệt. Tại sao cô trở về trong lúc tôi và em đang hạnh phúc nhất? Cô nói rằng cô hối hận vì đã rời khỏi tôi và lúc này cô cần tôi ở bên. Phải, tôi có nao lòng. Nhưng tôi giận mình đã đớn hèn như thế. Tôi khốn khổ vì nghĩ đã phản bội em dẫu chỉ trong ý nghĩ. Tôi không thể tiếp tục xao động như bây giờ. Tôi đã chấp nhận việc mất người con gái ấy một cách khó khăn, nhưng tôi không thể và không bao giờ đủ can đảm để đánh mất em. Cô là quá khứ, còn em mới là thực tại. Mọi chuyện nên dừng ở đây, trước khi nàng ương ngạnh phát hiện ra bất ổn.

Giá em biết lúc em ghen hay làm đủ mọi trò con nít để bắt tôi ghen mà bất lực, em dễ thương như thế nào.

Sau cuộc hẹn hôm nay, những bức ảnh dưới cuốn sổ này, tôi sẽ đốt!”

Tôi cảm nhận mơ hồ về những giọt nước lăn trên má mình. Từng giọt, từng giọt, trong suốt, rơi vào không trung, tan biến trước khi đáp đất. Tôi đã muốn giữ anh bên mình, tôi muốn anh chỉ là của tôi, tôi muốn anh không bao giờ quên tôi, ngay cả khi tôi đã hoàn toàn biến mất và vô hình. Tôi quá vị kị trước sự cao thượng của anh, tôi không xứng đáng với tình cảm anh dành cho. Tôi giữ anh quá chặt, và giờ tôi biết tôi cần phải buông tay.

Yêu không hẳn là ở bên người ấy. Yêu là được nhìn thấy người mình yêu hạnh phúc, dù ở đâu, dù ở bên ai.
Yêu không hẳn là mãi mãi sẽ chẳng rời xa. Yêu là phải yêu hết mình cho tới khi không thể yêu thêm nữa, hãy nhủ lòng, buông tay để người ấy ra đi, tìm một hạnh phúc mới, khi ở bên mình không còn hạnh phúc.


V/ Valentine

Tôi nép sát vào tường, dồn sức vào đôi mắt và cố gắng di chuyển khối không khí. Tôi tập trung toàn bộ sức lực của một chiếc bóng lơ lửng chỉ để lật tung những trang nhật kí trên mặt bàn ấy. Thật sự khó khăn, với một kẻ còn rơi rớt lai nơi trần thế này như tôi. Nhưng rốt cuộc, tôi đã làm được. Như có một trận gió mạnh thốc vào, quyển nhật kí bật tung ra. Và những bức hình cũng bật ra, rơi xuống đất.
Cô gái mắt đang ngấn lệ đã định rời đi, nhưng cô đứng hình khi nhìn thấy những tấm ảnh ấy, những kỉ niệm một thời cô và anh của tôi đã thuộc về nhau.

Hôm nay là Valentine, một Vanlentine ngọt ngào và lạnh cho những đôi tình nhân. Mình anh của tôi lặng thinh trong căn phòng vắng. Anh đã mỏi mệt và kiệt sức với những ảo tưởng tự vẽ nên. Anh buộc lòng chấp nhận việc tôi đã không còn bên anh
nữa.

Cô gái ấy lại xuất hiện. Cô nói rằng sẽ là lần cuối cùng cô xuất hiện nơi đây nếu anh muốn. Cô nói rằng cô đã rất khó khăn khi ép mình tin, tình cảm của anh giờ đã không còn dành cho cô nữa. Cô xin lỗi dù biết đã quá muộn, nhưng cô sẽ trả lại anh sự bình yên như khi cô vắng mặt. Cô khóc. Còn tôi nguyền rủa rằng, giá mà cô đừng trở lại, đừng phá hủy cuộc sống bình yên của tôi và anh. Nhưng tôi hiểu cuộc sống không chấp nhận hai con chữ “ giá mà”. Lúc này, không còn tôi cạnh bên, anh cần cô.

Ngay khi cô định bước đi, những bức ảnh rơi ra từ cuốn nhật kí. Cô bàng hoàng. Anh cũng bàng hoàng.
Nếu là ngày trước, tôi sẽ điên lên vì ghen mất, khi một cô gái ôm chặt lấy anh như vậy, lại còn ngay trước mắt tôi. Nhưng sao giờ này, tôi thấy lòng thật nhẹ...

Tôi sẽ là quá khứ của anh, anh có thể sẽ quên tôi. Nhưng điều đó không còn quan trọng nữa. Quan trọng là anh đã yêu tôi, đã từng yêu tôi rất nhiều.

***

Valentine năm nay vẫn vậy, trên bờ Hồ Tây, những đôi tình nhân tựa đầu trò chuyện. Đâu đó từ một chiếc điện thoại, bản balad lại ngân lên êm và nhẹ như ru, như làn khói mỏng từ mặt hồ đang bốc lên. Tôi thấy mình lửng lơ và tan ra giữa làn khói ấy. Tôi sẽ đến nơi thuộc về mình. Nơi đây, tôi để lại người tôi yêu nhất.

Yêu nhau, có thể sẽ có ngày rời xa, sẽ có ngày quên nhau. Nhưng chỉ cần khi yêu, yêu thật nhiều và yêu thật lòng thôi.

Đã bao mùa nhìn phượng vỹ đơm hoa
Đã bao năm xa rời trường lớp cũ
Bạn bè xưa biết có còn đông đủ ?
Thầy cô xưa biết ai mất ai còn ?

  1. Đứa đường đời công danh trải thênh thang
  2. Đứa vắn số vùi sâu ba tất đất
  3. Đứa bạo bệnh đếm từng ngày lay lất
  4. Đứa cuộc đời nhẹ tựa khói sương bay

  5. Bao nhiêu năm ngày ấy buổi chia tay
  6. Trang lưu bút bao nhiêu điều gói ghém
  7. Chút vấn vương chưa một lần hò hẹn
  8. Cánh phượng hồng trao vội phút chia ly

  9. Ai ngập ngừng che giấu mối tình si
  10. Ai vô tư hay giả vờ không biết
  11. Sợ nước mắt nhoè trang thơ ly biệt
  12. Miệng mĩm cười sao khoé mắt cay cay ....

  13. Tuổi học trò đẹp tựa những áng mây
  14. Màu trắng muốt trên nền trời xanh thắm
  15. Bạn bè ơi trong lòng yêu yêu lắm

  • Em về tìm lại tuổi thơ
    1. Cánh hồng phượng thắm hửng hờ buông rơi
    2. Nhặt bao kỷ niệm anh ơi
    3. Tìm trang lưu bút xa rồi còn đâu

    4. Em về tìm lại tình đầu
    5. Tuổi thơ áo trắng một màu tinh khôi
    6. Anh cài mái tóc hoa rơi
    7. Lời yêu chưa tỏ bồi hồi vấn vương

    8. Tuổi hồng mơ mộng chiều buông
    9. Bài thơ dang dở yêu thương dâng trào
    10. Ngại ngùng chẳng dám nhìn nhau
    11. Lòng anh đã hứa ngàn sau không rời

    12. Chia tay mùa hạ chơi vơi
    13. Cánh hồng trong gió phượng rơi thấm buồn
    14. Sân trường rộn tiếng ve ngân
    15. Nao nao trong dạ, bâng khuâng nỗi niềm

    16. Em về tìm lại bình yên
    17. Tuổi hồng đầy ắp mơ huyền xa xăm
    18. Vô tư trong sáng trăng ngần
    19. Trường xưa yêu dấu tháng năm học trò.


    Tác giả: Phạm Hải Đăng
    Người mô mà lạ rứa hè
    Tui đi đằng trước kè kè theo đuôi
    Nhìn ông tui thấy mắc cười
    Nói chi thì nói: có người kỳ ghê !

    Bên ni nói bên tê nghe !
    Đường ông, ông bước, đừng về theo tôi
    Cách xa ba mét được rồi
    Đi gần mắc cỡ, tiếng đời mỉa mai !

    Bên nớ đừng có dông dài
    Bên ni bực bội nói hoài ghét thêm
    Kêu bằng chị, đừng kêu em
    Suốt đời tui cũng hổng thèm quen ông

    Hơi đâu mà để trong lòng
    Ông nớ ngồ ngộ lòng vòng khó coi
    Tui nói, là nói hết lời !
    Đừng theo tui nữa, cái đuôi ni lỳ.

    MKRdezign

    Biểu mẫu liên hệ

    Tên

    Email *

    Thông báo *

    Được tạo bởi Blogger.
    Javascript DisablePlease Enable Javascript To See All Widget